Ngoài cửa sổ, gió nổi lên từ lúc nào không hay, thổi tung rèm cửa kêu xào xạc.
Căn phòng khách đơn sơ lại yên tĩnh đến đáng sợ, cứ như vừa bị ai đó ếm thuật ngưng đọng thời gian vậy.
Cơ thể Lục Linh Chi cứng đờ, hai mắt mở to. Đến khi Tần Thủ tấn công bằng một nụ hôn sâu lần thứ ba, cô mới bừng tỉnh.
Cô hoảng loạn đẩy kẻ bất lương còn đang mải mê "công thành chiếm đất" ra, lảo đảo chạy thẳng ra cửa lớn, chẳng dám dừng lại buông lấy một câu mắng mỏ.
Tần Thủ sợ xảy ra chuyện, vội gọi với theo: "Chị Linh Chi, chạy chậm thôi kẻo ngã đấy!"
Nghe vậy, Lục Linh Chi lại càng chạy nhanh hơn, chớp mắt đã mất hút.
"..."
Rầm!
Cửa phòng đóng sập lại, phòng khách chìm vào tĩnh lặng.
Tần Thủ dọn lại chiếc ghế sofa đang lộn xộn, thầm than đúng là rượu vào hỏng việc.
Vốn dĩ hắn không định hành động bạo liệt như vậy, nhưng lỡ hôn rồi thì chẳng thể quay lại như trước được nữa, thế nên đành sai tới cùng để lại ấn tượng sâu sắc luôn.
"Chưa biết chừng lại là chuyện tốt, sau sự cố lần này hai bên coi như đã ngửa bài với nhau, từ giờ về sau làm gì cũng không cần giấu giếm nữa."
Nhấp một ngụm trà làm dịu cổ họng khô khốc, Tần Thủ nhìn lá rụng bay lả tả ngoài cửa sổ, trong lòng chẳng chút hối hận.
Đã trọng sinh rồi, lúc cần "tiến" là phải "tiến".
Chẳng lẽ lại giống kiếp trước, để Lục Linh Chi tới tận hơn ba mươi tuổi mà vẫn còn giữ nụ hôn đầu?
Thấy gió ngoài trời càng lúc càng mạnh, có vẻ sắp mưa to đến nơi, Tần Thủ tạm gác lại dòng suy nghĩ, ra ngoài thu quần áo đang phơi vào nhà.
Đúng lúc này, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
Tần Thủ đặt quần áo xuống, ngờ vực ra mở cửa thì thấy Tiểu Linh Đang đang đứng bên ngoài, khuôn mặt đầy vẻ sốt ruột.
"Bố Tần Thủ ơi, mẹ cháu bị người ta bắt nạt rồi!"
Tiểu Linh Đang vừa cất lời đã làm Tần Thủ giật mình, trong đầu theo bản năng nảy ra không ít tình tiết 18+.
Dù sao phong cách của góa phụ Tần cũng quá đỗi gợi cảm, khó mà đảm bảo không có kẻ nào nảy sinh tà tâm.
Dẫu sao cũng là hàng xóm có chút tình nghĩa, Tần Thủ không kịp nghĩ nhiều, bế xốc Tiểu Linh Đang chạy thẳng lên lầu.
Đẩy cánh cửa phòng đang khép hờ, hắn nghe thấy tiếng thút thít đứt quãng vang lên, kèm theo đó là tiếng Tiểu Chi cuống quýt gọi mẹ.
Hắn bước vào nhà rồi tiện tay đóng cửa, tiếng động lập tức làm hai người trong phòng khách giật mình.
"Bố Tần Thủ!"
Vẻ hoảng sợ bất an trên mặt Tiểu Chi lập tức tan biến, như thể vừa tìm được chỗ dựa vững chắc.
Tần Hoài Như lại cố tình hơi nghiêng người, để lộ tư thế cúi đầu gạt nước mắt một cách rõ ràng nhất, phô diễn trọn vẹn thế nào gọi là đáng thương tội nghiệp.
Tần Thủ thấy cảnh này thì cạn lời. Bị người ta bắt nạt rồi mà vẫn không quên diễn kịch, đây đúng là đạo đức nghề nghiệp của một nghệ sĩ biểu diễn mà.
Nhưng điều này cũng gián tiếp chứng minh chưa xảy ra chuyện gì quá nghiêm trọng, bằng không góa phụ Tần đã chẳng còn tâm trí đâu mà tỏ vẻ đáng thương.
"Chị Tần, có chuyện gì thế?"
Tần Thủ thả Tiểu Linh Đang xuống, đánh giá Tần Hoài Như trước mặt.
Ngoại trừ mái tóc hơi bù xù và vòng một căng tròn phập phồng bất thường ra thì quần áo của cô vẫn rất chỉnh tề.
Chẳng lẽ ngực bị người ta đánh cho sưng vù lên à?
Tần Hoài Như lại quệt nước mắt, sụt sùi than thở: "Không sao đâu, chỉ trách số chị khổ..."
Tần Thủ chẳng có tâm trạng đâu mà hùa theo góa phụ Tần diễn kịch: "Chị Tần này, chỗ người quen cũ cả, chị cứ làm trò thế này có thấy nhạt nhẽo không? Không nói thì tôi về đây.""Đừng mà!"
Tần Hoài Như bực bội lườm tên đàn ông lòng dạ sắt đá. Rõ ràng cô đã khóc lóc thảm thiết thế rồi mà hắn chẳng biết xót xa lấy một chút.
"Tối nay chị suýt bị người ta đánh đấy!
Chị đang bán đậu phụ thối yên lành, tự dưng có một mụ chanh chua ở đâu xông ra đòi cào nát mặt chị..."
Nhắc tới chuyện vừa xảy ra, Tần Hoài Như tủi thân muốn rớt nước mắt thật.
Từ lúc quyết định tự lực cánh sinh, cô đã giữ kẽ hơn nhiều so với trước, gần như không còn nhận tiền bạc đàn ông cho nữa.
Nhưng người ta tự nguyện cho mượn chỗ tốt để bày hàng, chẳng lẽ cô lại từ chối?
Hơn nữa đâu phải cô cố tình mồi chài, là gã chủ sạp trung niên kia bảo chỗ của gã dùng không hết nên chủ động chia cho cô một góc. Thế mà cũng trách cô được à?
"Chị Tần, tôi nói câu công bằng nhé, chuyện này chị đúng là có một phần trách nhiệm."
Mặc kệ vẻ mặt oán trách của Tần quả phụ, nghe xong, Tần Thủ đưa ra phán xét rất khách quan.
Dù nguyên nhân chính là do gã chủ sạp kia thấy sắc nổi lòng tham, nhưng Tần quả phụ thừa biết ý đồ của người ta mà vẫn dọn hàng qua đó, thế thì cũng chẳng trách được việc vợ người ta hiểu lầm rồi đi đánh ghen.
Tần Hoài Như rõ ràng không phục phán quyết này, nhưng cô bảo Linh Đương gọi Tần Thủ lên đây cũng chẳng phải để phân bua đúng sai. Cô lau nước mắt, buồn bã nói:
"Sau này chắc chị không ra chỗ đắc địa đó bán hàng được nữa rồi, cậu bảo chị phải làm sao đây?"
"Thế thì quay về bán gần chỗ bố mẹ tôi đi, trước kia buôn bán chẳng phải cũng khá lắm sao."
"Nhưng tháng Mười nhà cậu chuyển sang Tân Nhai mở tiệm rồi, không có quán đồ nướng kéo khách, thu nhập của chị chắc chắn sẽ giảm mạnh!"
Tần Hoài Như đâu có ngốc, vị trí của Đồ nướng Lão Tần vốn không đẹp, chỉ nhờ có tiếng tăm nên mới hút được đông khách.
Một khi điểm hút khách đó không còn, chẳng phải cô sẽ không biết xoay xở ra sao à?
Với lại, đã nếm thử mùi vị sung sướng khi doanh thu vượt mốc 1500 tệ, cô không cam tâm quay về cái thời chỉ kiếm được năm sáu trăm tệ nữa.
Thế nên cô nhất quyết phải bắt tên đàn ông này nghĩ cách khác cho bằng được.
"Tần Thủ, cậu không thể bỏ mặc chị được đâu. Cậu đã ăn đậu hũ của chị bao nhiêu lần rồi, hồi đầu cũng chính cậu xúi chị bán đậu phụ thối...
Lại còn đừng quên cậu từng hứa với chị, bảo đảm sẽ giúp chị kiếm được hơn mười nghìn tệ một tháng đấy."
"Chị Tần, chị định bám dính lấy tôi đấy à?"
Tần Thủ đặt bé Tiểu Chi đang ngồi ngoan ngoãn trong lòng xuống, khóe miệng nhếch lên nụ cười như có như không.
Tần Hoài Như chẳng hiểu sao lại thấy sợ bị hắn chán ghét, vội vàng giải thích: "Chị không có ý đe dọa cậu đâu, chỉ là muốn xin cậu nghĩ giúp chị một cách thôi."
Nét mặt Tần Thủ dịu đi đôi chút, hắn bế bé Linh Đương đang háo hức chờ đợi bên cạnh vào lòng: "Thế nhờ vả thì có phải nên thể hiện chút thành ý không?"
".... Cho cậu hôn thêm một lần nữa là được chứ gì!"
Tần Hoài Như biết thừa tên này lại muốn thừa nước đục thả câu. Thầm mắng mỏ trong bụng, cô nghiến răng đưa ra mức thành ý lớn nhất của mình.
Tần Thủ hơi bất ngờ, Tần quả phụ này xem ra đã biết ngoan rồi đấy, nhưng hắn vẫn theo thói quen mặc cả thêm: "Cộng thêm một lần mát-xa nữa."
"Được! Nhưng trước tiên cậu phải làm chị hài lòng đã!"
Tần Hoài Như cũng buông xuôi mặc kệ, dù sao bị ăn đậu hũ cũng chẳng phải lần một lần hai, nhiều rận thì hết thấy ngứa.
"Tất nhiên rồi." Tần Thủ gật đầu, xoa xoa cái đầu nhỏ của Linh Đương, trầm ngâm một lúc rồi hỏi: "Chị Tần, chị có muốn sang Tân Nhai buôn bán không?"
"Hả? Cũng không phải là không được, nhưng bên đó làm gì có chỗ cho bày sạp hàng chứ?"Tần Hoài Như lộ vẻ thắc mắc. Thực ra cô không hề muốn tách khỏi nhà Tần Thủ chút nào, dù sao một người phụ nữ xinh đẹp đêm hôm khuya khoắt ở ngoài một mình thì rủi ro cũng rất lớn.
Tần Thủ mỉm cười lắc đầu: "Không phải bày sạp, mà là thuê mặt bằng mở tiệm giống nhà tôi ấy."
Tần Hoài Như: ???



